Công việc mới nhất

 

Xem tất cả

Ứng viên mới nhất

 

Xem tất cả

Thông báo tuyển sinh

 

Xem tất cả

HỎI & ĐÁP
Ngôn ngữ
English
nls trên mạng

Thông tin báo chí

Thắng “ti hon”

Thứ năm, 10/04/2009, 16:00 GMT+7

Trên những chuyển xe buýt từ nhà trọ đến công ty và ngược lại của Thắng tí hon luôn đầy những câu chuyện vui. Ban đầu, mấy ông bán vé xe buýt thấy cậu lên, không chịu bán vé, cứ nằng nặc hỏi “Bé đi với ai ?”, “Bố mẹ ở đâu?”. Hành khách thì trố mắt ngạc nhiên: “Có thằng bé bé thế kia mà cũng biết đi xe buýt kìa!, rồi họ hỏi han đủ thứ, nào là”Em mấy tuổi?”, “Em học trường nào?”, “Nhà em ở đâu?”. Thắng cười tươi: “Thường thường những lúc có ai hỏi thăm như vậy, em trả lời như cách mà các em bé cấp 1 vẫn trả lời thôi, để cho mọi người không hỏi nữa mà”.


Thắng “ti hon”
Đó là biệt danh mà bạn bè, đồng nghiệp đặt cho Nguyễn Việt Thắng chàng trai đến từ vùng đất Nghi Lộc - Nghệ An. Với dáng hình tí hon, khuôn mặt bầu bĩnh trẻ thơ, đôi mắt to đen, nụ cười rạng rỡ, chàng trai 23 tuổi này mang đến cho người đối diện những cảm xúc thật lạ bởi nghị lực, niềm lạc quan, yêu cuộc sống vô bờ bến của cậu.

Lọt lòng mẹ từ khi chưa đầy 7 tháng tuổi, Thắng đã trải qua những chuỗi ngày khó khăn của một cậu bé thiếu tháng. Sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, bố đi làm ăn xa, mẹ và Thắng phải đến ở nhà ông ngoại. Thắng quá nhỏ và yếu nên có lúc mọi người tưởng là em sẽ chết. Thậm chí ông ngoại Thắng còn mời hàng xóm đến đỡ đầu, làm phép xức dầu, (dành cho người ở trong tình trạng sắp chết) cho em. mẹ thì bế em đi khắp nơi tìm thầy thuốc. May mắn thay 1 tuổi, em phát triển bình thường giống như bao đứa trẻ khác, lò dò bước những bước đi đầu tiên và bập bẹ tập nói.

Những tưởng mọi chuyện vậy là tốt đẹp, nhưng lạ thay từ khi bước vào lớp một, cậu bé Thắng bắt đầu với việc phát triển, trong khi bạn bè ngày càng một phổng phao thì cậu cứ mãi trong dáng vóc tí hon ấy. Bố mẹ cậu lại một lần nữa phát hoảng, đưa con đi khám khắp nơi, nhưng các bác sỹ cả tây y lẫn đông y đều khẳng định: “cơ thể bình thường”. trên thực tế thì ngoài hình hài tí hon thì cậu cũng không có biểu hiện ốm đau gì.

Qua bậc THCS, các bạn cùng lứa bắt đầu đến tuổi dậy thì, lớn lên trông thấy cậu vẫn là “đứa bé” mẫu giáo. Ở trường, cậu luôn trở thành trò đùa vui cho đám bạn học trò. Chúng bồng bế cậu đi khắp nơi trong trường để chọc cười cho đám con gái. Có đứa nghịch ngợm còn dỗ dỗ cậu như…dỗ bồng em. tủi thân, cậu về nhà và quyết không đến trường nữa. Bố mẹ an ủi động viên mãi, vượt qua những mặc cảm, Thắng tiếp tục đến trường, cố gắng học tập thật tốt. Lên tới cấp THPT, Thắng cũng chỉ “nhích” lên được 102 cm và cân nặng 17-18 kg rồi gần như “đứng im” ở đó. Tuy thể trạng vẫn là “thiếu nhi”, nhưng Thắng lại học rất tốt. Hầu như năm nào cũng đạt học sinh tiên tiến của trường và làm đám bạn “người lớn” phải nể phục.
Năm lớp 10, ngoài buổi đến trường, Thắng còn tìm đến nhà anh Nguyễn Công Hùng (một thanh niên ở cùng xóm, bị tật nặng nhưng rất đam mê và giỏi về tin học và được phong là “Hiệp sĩ công nghệ thông tin”) để xin theo học. Thấy đứa em cùng cảnh ngộ, Hùng nhận lời. Nhờ đam mê và có năng khiếu, 3 năm học ngoài giờ ở Trung tâm tin học của Hùng, Thắng tiếp nhận được khá nhiều kiến thức về công nghệ thông tin. Tốt nghiệp THPT, giấc mơ đại học bị bỏ dở vì gia đình quá nghèo, cậu tiếp tục đến “gõ cửa” Hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng. Hai năm học tiếp ở đây, Thắng học được cách làm website, lắp răp phần cứng, cài đặt bảo trì máy tính, mạng Internet…khá thuần thục. Từ học trò, cậu trở thành thầy giáo nhỏ của trung tâm tin học từ thiện này.

 

 

Ước mơ nhỏ bé cho một tương lai rộng lớn
Năm 2006, Thắng theo anh Hùng ra Hà Nội đi học thêm về tin học và ngoại ngữ. Tháng 4.2007, trong lần đi giao dịch cho Hùng ở Công ty TNHH phầm mềm Nhân Hoà (Hà Nội), “chàng trai tí hon” này đã gây được sự chú ý của chị Lê Thị Hòa, Phó giám đốc công ty và Thắng được nhận vào làm việc ở đây với công việc của một kỹ thuật viên tin học. Trong một môi trường làm việc chuyên nghiệp, Thắng được công ty trang bị đầy đủ mọi điều kiện để thể hiện những kiến thức và hiểu biết của mình. Cậu không chỉ nhanh chóng hoà nhập với môi trường làm việc mới mà còn trở thành một trong những kỹ thuật viên được khách hàng và đồng nghiệp yên mến. Với Thắng, Công ty phần mền Nhân Hoà đã thực sự trở thành một mái ấm, một ngôi nhà thứ hai.

Ngoài giờ làm việc Thắng tìm đến nhà dạy miễn phí tin học cho một em nhà ở Hà Nội, bị tàn tật không đến trường được. Em năm nay 14 tuổi, hay tin Nguyễn Công Hùng mở Trung tâm tin học nhân đạo cho trẻ khuyết tật, gia đình đã liên hệ với Hùng. Lúc ấy Trung tâm này ở Nghệ An, không thể đưa em vào được, Thắng xung phong nhận nhiệ vụ mỗi tối đến tận nhà để giúp đỡ em.

Tháng 6/2007, Thắng tham gia quản lý trang web www.nghilucsong.net – trang web do Nguyễn Công Hùng thiết lập, là cầu nối tình thương đưa những người khuyết tật, kém may mắn đang cần giúp đỡ về tinh thần, vật chất đến với các tấm lòng hảo tâm trong và ngoài nước. Tháng 03 năm 2008, Công Hùng và một nhóm bạn chung sức mở Trung tâm “Nghị Lực Sống” nhằm giới thiệu, hướng nghiệp, đào tạo nghề miễn phí dành cho người khuyết tật có trụ sở đặt tại Hà Nội, mục tiêu đào tạo chính là CNTT và ngoại ngữ. Đây là bước đầu hiện thực hoá ước mơ giúp đỡ trẻ em tàn tật, bất hạnh của Thắng. Hiện Thắng là thành viên tích cực của Trung tâm. Ngoài giờ làm việc Thắng là “thầy giáo” của các bạn khuyết tật, có hoàn cảnh khó khăn. Thắng tâm sự: “Mình rất mong cũng sẽ giúp đỡ được nhiều các em có hoàn cảnh thiệt thòi có lòng yêu thích CNTT, rất mong sẽ chia sẻ những kiến thức, kinh nghiệm từ bản thân để giúp đỡ các em, giúp các em yêu cuộc sống hơn, sống có ý nghĩa hơn. Và đấy cũng chính là cách duy nhất mình muốn làm để trả ơn cha mẹ - người đã nuôi dạy, yêu thương mình đến bây giờ; trả ơn anh Công Hùng đã cho mình cuộc sống như ngày hôm nay; trả ơn tất cả mọi người đã dành sự quan tâm và tình cảm cho mình”.

Công nghệ thông tin không dễ học và không phải là cứu cảnh cho mọi trẻ em thiệt thòi, nhưng nó đã mê hoặc Thắng và Thắng muốn tiếp tục theo đuổi nó. Mơ ước và hạnh phúc của em là có sức khoẻ để giúp được càng nhiều trẻ em bất hạnh càng tốt…”, Thắng cười hiền lành.

Vừa qua, cùng với anh Nguyễn Công Hùng, Thắng đã vinh dự được nhận giải thưởng “Dải băng xanh 2008” tôn vinh cá nhân khuyết tật đã vượt qua hoàn cảnh, đóng góp công sức vào sự nghiệp phát triển chung của xã hội. Những thành quả ngày hôm nay của Thắng tuy nhỏ bé nhưng thật ngọt ngào và xứng đáng với những nỗ lực không ngừng nghỉ của Thắng. Vượt lên trên tất cả mặc cảm, chàng thanh niên 23 tuổi trong hình hài của một đứa trẻ lớp 1 vẫn thấy mình may mắn. “Em thấy mình may mắn vì còn có thể tự làm được mọi điều trong cuộc sống, chứ không như anh Hùng và các bạn khác, không thể tự chăm sóc bản thân …”


Cúc Thu (Báo Doanh nghiệp nguyệt san)



 


Các tin đã đăng trong ngày :

Nhà tài trợ